Trải qua một số đợt giãn cách xã hội mùa dịch, trong những ngày liên tục ở nhà với các con, Helen thật vui vì không phải “ra tay dẹp loạn” những hoạnh hoẹ giữa Phở và Emmy quá nhiều. Mặc dù thỉnh thoảng cũng xảy ra “va quẹt” hay vài tiếng hét toáng vang lên bất thình lình nhưng các tình huống như vậy thường không xuất hiện thường xuyên. Để có thể tạm gọi là “thảnh thơi”được như bây giờ, Helen đã có một thời gian dài “uốn nắn” các con, để các con học cách yêu thương, bảo bọc và che chở lẫn nhau.

Trước hết, Helen cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì có bố mẹ vô cùng tâm lý. Bố mẹ Helen rất tinh ý trong việc đối xử công bằng giữa Helen và em gái của mình. Cách nuôi dưỡng của bố mẹ đã giúp cho Helen nhận thức được tầm quan trọng của việc đối xử công bằng, hạn chế sự so sánh, cả trong suy nghĩ, lời nói lẫn hành động mỗi ngày. Trong suốt quá trình nuôi dạy Phở và Emmy sau này, mẹ của Helen cũng thường quan sát và góp ý cách Helen đối xử với 2 con để tránh những mâu thuẫn, tị nạnh không đáng có.

Hồi mới mang thai Emmy, Helen thường kể cho Phở nghe những câu chuyện tưởng tượng, mà trong đó Phở luôn có một người bạn đồng hành tên Bấy Bì (vì lúc đó Helen chưa quyết định đặt tên gì cho em bé của mình). Phở và người bạn đồng hành này chu du khắp mọi nơi, khi lên rừng, khi xuống biển, cùng nhau tìm kho báu, vượt đủ loại thử thách khó khăn. Phở đã dần quen với sự xuất hiện của người bạn mới này và háo hức chờ đến ngày gặp nhau như thế đấy.

Lúc Emmy chào đời, mặc dù bận chăm con nhỏ nhưng Helen luôn dành thời gian tâm sự, tỉ tê với Phở, hỏi thăm những hoạt động trong ngày, những vui buồn bất chợt của con. Helen cũng lưu ý trước với bạn bè, họ hàng mỗi khi có người đến chơi, tránh những câu nói đùa tưởng như vô hại nhưng lại khiến cho con trẻ tổn thương và suy nghĩ, đại loại như – “Mẹ có em bé mới nên Phở từ nay ra rìa rồi”. Có đôi lần nghe Phở hỏi – Emmy với con, mẹ thương ai nhiều hơn? Thay vì giả vờ chọc con bằng cách nói mẹ thương Emmy nhiều hơn, hay nịnh con bằng cách nói mẹ thương Phở nhiều hơn, thì câu trả lời của Helen sẽ luôn là: Mẹ thương 2 con như nhau.

Trong hầu hết tình huống thì Phở và Emmy đều về một phe nhưng những “va quẹt” hằng ngày tất nhiên vẫn không thể nào tránh khỏi. Với những tình huống chí choé như vậy, thường khi nghe tiếng la khóc, theo phản ứng, phụ huynh thường quay sang la đứa lớn trước. Helen cũng sẽ làm tương tự, nhưng theo cách dài dòng hơn một chút. Thay vì chỉ la các con để hết ồn ào, Helen sẽ dò hỏi nguyên nhân “gây sự”. Nếu Emmy là người có lỗi trước thì Emmy chắc chắn cũng sẽ bị la như Phở. Cuộc cãi vã nào rồi cả 2 đứa cũng bị la như nhau, không phải vì nhỏ hơn mà được bênh vực hay lớn hơn phải chịu trận. Chính việc đối xử công bằng này đã giúp cả Phở và Emmy nhận thức được sự quan tâm, tình thương lẫn sự nghiêm khắc của bố mẹ dành cho mình, để không ai phải tị nạnh hay tủi thân vì mình không phải là “con cưng” trong gia đình cả.

P.s hình 2 anh em nó “phá đảo” chỗ làm việc của mẹ ?

hai anh em Phở Mỳ